Sáng nay, khi nhìn vào gương, mình chợt dừng lại thật lâu.
Gương phản chiếu:
- khuôn mặt mình
- ánh sáng
- chuyển động
- hình dáng
- màu sắc
Nhưng gương không giữ lại bất cứ điều gì.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Tâm phải giống như tấm gương — phản chiếu mà không chọn lựa.”
Và câu của Hoa Nghiêm:
“Như thị tánh — hiện mà không lưu.”
Hai truyền thống,
một tinh thần:
sự sống tự hiển lộ khi tâm không giữ lại.
1. Tâm giữ lại là tâm bị trói buộc
Tâm giữ lại:
- lời khen
- lời chê
- tổn thương
- ký ức
- hình ảnh
- mong muốn
- sợ hãi
Và trong sự giữ lại ấy,
tâm trở nên nặng nề.
Không còn phản chiếu được sự sống.
Chỉ phản chiếu được quá khứ của chính nó.
2. Tâm như tấm gương là tâm không mang theo dấu vết
Gương không nói:
- “tôi thích hình này”
- “tôi ghét hình kia”
- “tôi muốn giữ lại hình này”
- “tôi muốn xóa hình kia”
Gương chỉ phản chiếu.
Và khi hình ảnh đi qua,
gương trở lại trong suốt.
Tâm cũng vậy.
Khi không giữ lại,
tâm trở nên nhẹ như gió.
3. Phản chiếu không phải là thụ động
Không giữ lại không có nghĩa là:
- buông xuôi
- thờ ơ
- vô cảm
Không giữ lại nghĩa là:
thấy trọn vẹn, nhưng không mang theo.
Giống như gương:
- phản chiếu rõ ràng
- nhưng không sở hữu
- không bám víu
- không chống lại
Đó là sự tự do của tấm gương.
4. Khi tâm không giữ lại, sự sống trở nên trong suốt
Không còn:
- người diễn giải
- người phán xét
- người so sánh
- người muốn
- người sợ
Chỉ còn sự sống đang tự hiện.
Không qua trung gian.
Không qua ký ức.
Không qua cái tôi.
Giống như mặt hồ phẳng lặng,
phản chiếu cả bầu trời.
5. Haiku – hơi thở của tấm gương trong suốt
1.
Tấm gương lặng lẽ
phản chiếu rồi buông xuống
như tâm tự do
2.
Một khoảnh khắc nhìn
không giữ điều gì lại
đời bỗng nhẹ tênh
3.
Không còn dấu vết
tâm trở nên trong suốt
như gió qua nhà

Bình luận về bài viết này