Sáng nay, tôi chợt thấy một điều rất đơn giản, bầu trời không bao giờ bám vào mây.
Mây đến, bầu trời không né tránh.
Mây đi, bầu trời không quyến luyến.
Mây đen, bầu trời không xua đuổi.
Mây trắng, bầu trời bám giữ.
Bầu trời chỉ rộng mở.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Tâm phải rộng mở như bầu trời — để mọi thứ đến và đi mà không để lại dấu vết.”
1. Mây là cảm xúc, suy nghĩ, ký ức
Trong tâm mình, mây là:
- nỗi buồn
- niềm vui
- sợ hãi
- mong muốn
- tổn thương
- ký ức
- phán xét
Chúng đến rồi đi.
Nhưng mình lại bám vào chúng như thể chúng là bầu trời.
2. Khi tâm bám vào mây, tâm mất đi bầu trời
Khi bám vào:
- một cảm xúc
- một ý nghĩ
- một ký ức
- một hình ảnh về bản thân
tâm trở nên chật hẹp.
Không còn không gian.
Không còn tự do.
Không còn sự sống.
3. Tâm như bầu trời là tâm không đồng nhất với mây
Không phải xua đuổi mây.
Không phải giữ mây lại.
Không phải thay mây bằng mây đẹp hơn.
Chỉ là không đồng nhất.
Mây là mây.
Tâm là bầu trời.
Khi thấy điều này,
tâm trở nên rộng mở.
4. Haiku – hơi thở của bầu trời rộng mở
1.
Mây đến rồi đi
bầu trời không giữ lại
như tâm tự do
2.
Một khoảnh khắc nhìn
không bám vào mây nữa
tâm bỗng rộng ra
3.
Không còn đồng nhất
tâm trở nên trong suốt
như trời đầu thu

Bình luận về bài viết này