Sáng nay, khi đang đi bộ ngoài công viên, mình chợt nhận ra:
cây không cố lớn,
gió không cố thổi,
mặt trời không cố mọc.
Sự sống tự vận hành.
Với… Krishnamurti:
“Khi người điều khiển biến mất, hành động trở nên thuần khiết.”
Và … Hoa Nghiêm:
“Pháp giới tự nhiên — không ai làm chủ.”
1. Người điều khiển là ảo tưởng của cái tôi
Cái tôi luôn nghĩ nó phải:
- kiểm soát
- điều chỉnh
- định hướng
- sửa chữa
- cải thiện
Nhưng chính sự điều khiển ấy tạo ra xung đột.
Không phải sự sống gây khổ,
mà là người muốn điều khiển sự sống.
2. Sự sống không cần người điều khiển
Hơi thở tự vào.
Hơi thở tự ra.
Tim tự đập.
Tư tưởng tự đến.
Cảm xúc tự tan.
Không có “người” đứng sau điều khiển.
Chỉ có chuyển động của sự sống.
3. Khi không có người điều khiển, hành động trở nên trọn vẹn
Không còn:
- lo lắng
- so sánh
- phán xét
- mong muốn kết quả
Hành động trở nên tự nhiên,
như nước chảy xuống dốc.
Không nỗ lực.
Không cưỡng ép.
Không xung đột.

Bình luận về bài viết này