Buổi chiều hôm ấy, trời đổ một cơn mưa nhẹ. Những giọt nước rơi xuống mái lá, tạo thành âm thanh đều đặn như tiếng mõ tụng kinh. Người học trò ngồi bên hiên, nhìn những giọt mưa lăn dài trên lá chuối, lòng lặng như mặt hồ vừa bị chạm nhẹ.
Thầy bước ra, tay cầm một ấm trà. Thầy rót trà vào hai chiếc chén nhỏ. Hơi nóng bốc lên như một làn sương mỏng.
— Trà nóng trong ngày mưa,
Người học trò đón lấy chén trà, hai tay ôm lấy hơi ấm như sự thầm hiểu lời thầy vừa nhắc về chánh niệm.
— Thưa thầy… hôm nay thầy sẽ kể con nghe về sự khác nhau giữa Tứ niệm xứ thời Phật và cách thực hành bây giờ phải không?
Thầy gật đầu.
- Tứ niệm xứ thời Phật: đơn giản như hơi thở
Thầy nói:
— Thời Phật, Tứ niệm xứ rất đơn giản. Không kỹ thuật. Không phương pháp. Không ghi nhận. Không phân tích. Không cố tạo ra trạng thái gì.
Thầy đưa tay hứng một giọt mưa rơi từ mái hiên.
— Chỉ là thấy. Thấy thân như thân. Thấy thọ như thọ. Thấy tâm như tâm. Thấy pháp như pháp.
Người học trò hỏi:
— Thưa thầy… vậy thời ấy người ta dễ giác ngộ hơn không?
Thầy lắc đầu:
— Không phải dễ hơn. Mà vì họ ít phức tạp hơn. - Tứ niệm xứ hiện đại: nhiều kỹ thuật, nhiều phương pháp
Thầy nói tiếp:
— Ngày nay, Tứ niệm xứ được chia thành nhiều trường phái. Có nơi dạy ghi nhận: “biết… biết…” Có nơi dạy theo dõi bụng: “phồng… xẹp…” Có nơi dạy quán cảm thọ toàn thân. Có nơi dạy đặt tên tâm.
Người học trò hỏi:
— Vậy những cách ấy có sai không?
Thầy mỉm cười:
— Không sai. Nhưng không phải tinh thần nguyên thủy.
— Những kỹ thuật ấy giúp người mới dễ thực hành. Nhưng nếu bám vào kỹ thuật, con sẽ quên mất điều quan trọng nhất: Tứ niệm xứ không phải là làm. Tứ niệm xứ là thấy. - Khi pháp trở thành kỹ thuật
Người học trò hỏi:
— Con thấy nhiều người thực hành rất nghiêm túc. Họ ghi nhận từng chuyển động nhỏ. Vậy họ có đi đúng đường không?
Thầy nói:
— Họ đi đúng… nếu họ biết mình đang đi. Họ đi sai… nếu họ chỉ đang làm theo kỹ thuật.
Thầy đặt chén trà xuống:
— Con thử tưởng tượng: Một người học bơi. Thầy dạy họ đạp chân, quạt tay, nín thở. Đó là kỹ thuật. Nhưng nếu họ mãi đếm nhịp đạp chân, họ sẽ không bao giờ biết bơi thật sự.
Người học trò bật cười:
— Vậy Tứ niệm xứ thời nay giống như học bơi bằng sách?
Thầy cũng cười:
— Đúng vậy. Còn Tứ niệm xứ thời Phật là nhảy xuống nước và cảm nhận dòng nước bằng chính thân mình. - Sự giản dị bị đánh mất
Thầy nói:
— Ngày xưa, người ta sống gần thiên nhiên. Ít suy nghĩ.
Ít phân tích. Ít lý luận. Cho nên khi Phật nói: “Hãy nhìn hơi thở”, họ nhìn được ngay.
— Còn ngày nay, con người sống trong tiếng ồn, trong lo toan, trong mạng xã hội, trong vô số ý niệm. Khi bảo họ nhìn hơi thở, họ lại hỏi: “Nhìn bằng cách nào?” “Nhìn bao lâu?” “Nhìn để được gì?”
Người học trò cúi đầu:
— Con cũng từng hỏi như vậy.
Thầy mỉm cười:
— Không sao. Con người thời nay cần kỹ thuật để đi vào. Nhưng khi đã đi vào rồi, con phải buông kỹ thuật. Giống như leo núi: Khi đến đỉnh, con không cần chiếc gậy nữa. - Người học trò chưa hiểu
Người học trò hỏi:
— Vậy con phải làm sao để thực hành đúng tinh thần thời Phật?
Thầy nói:
— Con phải học cách đơn giản lại. Đơn giản trong hơi thở. Đơn giản trong bước chân. Đơn giản trong cái thấy.
Người học trò lo lắng:
— Nhưng nếu con đơn giản quá, con sợ mình sẽ lười. Con sợ không tinh tấn.
Thầy bật cười:
— Đơn giản không phải là lười. Đơn giản là không phức tạp hóa. Tinh tấn không phải là cố gắng. Tinh tấn là không buông lung.
— Ngày mai, ta sẽ kể con nghe về các truyền thống: Nam truyền, Bắc truyền, Thiền tông, Mật tông. Để con thấy rằng dù pháp có biến đổi theo thời gian, gốc của nó vẫn là một.
Ngoài trời, mưa đã tạnh. Những giọt nước còn đọng trên lá phản chiếu ánh chiều tà như những hạt ngọc nhỏ.

Bình luận về bài viết này