Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền

Từng chữ là một bước chân Chánh niệm

Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền

Từng chữ là bước chân chánh niệm

Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.

Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.

Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.

Bạn sẽ bắt gặp ở đây:

  • Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
  • Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
  • Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.

Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.

Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.

CM18TTHM – Lighting Jiddu’s Candle on the Avataṃsaka (Flower Ornament) Sutra

The Avataṃsaka Sutra is a grand symphony of the Buddhist cosmos: vast, wondrous, infinitely interconnected, worlds within worlds, realms within realms. Reading it feels like standing before an endless painting where all things interare, interpenetrate, nothing exists independently.

But that vastness can sometimes feel distant, abstract.

And then I found an unexpected key in Jiddu Krishnamurti. Though he does not speak of “the Dharmarealm,” “Indra’s Net,” or “interbeing,” Jiddu constantly reminds us to look at the movement of the mind and the world as one unified whole. He does not use mystical imagery, but he shows that the observer and the observed are not separate — a spirit very close to the Avataṃsaka.

I choose Jiddu as the candle to illuminate the Avataṃsakabecause he brings me back to the essence:

everything is connected, every movement affects every other, and no self stands outside this vast net.

Reading the Avataṃsaka under Jiddu’s light, I no longer see it as a distant universe, but as this very life: each breath, each thought, each action weaving the net of interbeing.

This series does not aim to explain the Avataṃsaka traditionally. I only want to record moments of “seeing” — small flashes — when these two streams of wisdom meet: one from ancient scripture, one from a modern voice beyond all religion.

I hope Jiddu’s candle helps me — and perhaps you — enter the Avataṃsaka with a more open heart and clearer eyes.

Posted in ,

Bình luận về bài viết này