Kinh Hoa Nghiêm là một bản hùng ca về vũ trụ quan Phật giáo: rộng lớn, huyền diệu, trùng trùng duyên khởi, thế giới trong thế giới, pháp giới trong pháp giới. Đọc Hoa Nghiêm, ta như đứng trước một bức tranh vô tận, nơi mọi sự vật đều tương tức, tương nhập, không có gì tồn tại độc lập.
Nhưng chính sự bao la ấy đôi khi khiến người đọc cảm thấy xa vời, trừu tượng.
Và rồi, tôi tìm thấy một chiếc chìa khóa bất ngờ nơi Jiddu Krishnamurti. Dù không nói về “pháp giới”, “lưới Đế Võng”, hay “tương tức”, Jiddu lại liên tục nhắc ta nhìn vào sự vận hành của tâm và thế giới như một thể thống nhất. Ông không dùng hình ảnh huyền nhiệm, nhưng ông chỉ ra rằng người quan sát và vật được quan sát không hề tách rời — một tinh thần rất gần với Hoa Nghiêm.
Tôi chọn Jiddu làm ngọn nến soi Hoa Nghiêm vì ông giúp tôi trở về với điều cốt lõi:
mọi sự vật đều liên hệ, mọi chuyển động đều ảnh hưởng lẫn nhau, và không có cái tôi nào đứng ngoài mạng lưới ấy.
Khi đọc Hoa Nghiêm dưới ánh sáng Jiddu, tôi không còn thấy đó là một vũ trụ xa xôi, mà là chính đời sống này: từng hơi thở, từng ý nghĩ, từng hành động đều đang dệt nên tấm lưới tương tức của thực tại.
Chuỗi bài này không nhằm giải thích Hoa Nghiêm theo cách truyền thống. Tôi chỉ muốn ghi lại những khoảnh khắc “thấy” — những tia sáng nhỏ — khi hai dòng minh triết gặp nhau: một từ kinh điển cổ xưa, một từ tiếng nói hiện đại vượt thoát mọi tôn giáo.
Hy vọng rằng ngọn nến Jiddu sẽ giúp tôi — và có thể cả bạn — bước vào Hoa Nghiêm với trái tim rộng mở và đôi mắt trong trẻo hơn.

Bình luận về bài viết này