Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền

Từng chữ là một bước chân Chánh niệm

Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền

Từng chữ là bước chân chánh niệm

Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.

Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.

Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.

Bạn sẽ bắt gặp ở đây:

  • Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
  • Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
  • Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.

Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.

Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.

STORY 11 — THE ONE RUNNING FROM OLD ƯOUNDS, “Running not from the present — but from the past.”

Some people run because of work.
Some run because of pressure.
Some run because of fear of the future.

But there are those who run
because of something far more silent,
far more hidden:

old wounds.

I run not because of what is happening now,
but because of what happened long ago —
things I thought I had forgotten,
things I thought I had healed,
things I thought no longer had power over me.

But the body remembers.
The heart remembers.
The past remembers.

And so I run.

I run from the voice that once hurt me.
I run from the hands that once pushed me away.
I run from the silence that once abandoned me.
I run from the fear that once swallowed me whole.

I run from the child I used to be —
the one who learned too early
that love can disappear,
that safety can break,
that trust can shatter.

People see me running
and think I’m ambitious,
driven,
strong.

They don’t know
I’m running so the past won’t catch me.

They don’t know
I’m running so I won’t feel
what I once felt.

They don’t know
I’m running because slowing down
means remembering.

And remembering hurts.

There are nights I lie awake
and feel the old ache rising —
a familiar heaviness,
a familiar fear.

I tell myself:

“It’s over.”
“It’s in the past.”
“You’re safe now.”

But the heart doesn’t understand time
the way the mind does.

The heart still flinches.
The heart still hides.
The heart still runs.

I don’t know when I’ll stop.
I don’t know if I’ll ever stop.
I don’t know if healing means
walking back into the places
I once escaped.

But I know one thing:

I’m not running toward anything.
I’m running away from something
that once broke me.

And sometimes,
just having someone understand that
is enough to make the running
feel a little less lonely.

Posted in , , ,

Bình luận về bài viết này