Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền

Từng chữ là một bước chân Chánh niệm

Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền

Từng chữ là bước chân chánh niệm

Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.

Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.

Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.

Bạn sẽ bắt gặp ở đây:

  • Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
  • Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
  • Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.

Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.

Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.

Chuyên mục: Góc suy ngẫm

có những chuyện rất nhỏ, rất vô tình đi qua mỗi ngày… khi có đủ tĩnh tại, ngồi lại suy ngâm như tự đọc những trang sách mà đầu óc của mình đã ghi nhận và phác thảo khi đó và may mắn khi có ” ngọn đèn Trung quán soi chiếu góc suy ngẫm này” để ta ngẫm nhưng luôn có được sự nhẹ nhàng hơn

  • Sống với hiện tại – Hành trình trở về chính mình

    Khi ta đủ trưởng thành để nhìn lại hành trình đã qua, ta nhận ra có những ước mơ từng cháy bỏng nhưng rồi bị bỏ dở giữa chừng. Có những điều ta chưa từng dám mơ tới, vì chúng dường như vượt quá tầm với – không chỉ là những mong cầu vật chất,…

  • Tăng Thân: Nơi Nuôi Dưỡng Hiểu Thương, Không Phải Sân Khấu Hình Thức

    Trong đời sống thường nhật, khi ta ăn ở nhà, ta không chỉ thưởng thức món ăn mà còn phải chấp nhận cả phần dọn dẹp sau bữa cơm. Đó là trách nhiệm, là sự gắn bó với những gì mình tạo ra. Ngược lại, khi ăn ở nhà hàng, ta chỉ cần đến, trả…

  • ĐỜI ĐÁ VÀNG – Một tiếng vọng của Tập Đế

    Nghe lại bài Đời đá vàng của nhạc sĩ Vũ Thành An, mình thấy như đang nghe một bản kinh buồn của kiếp người. Những câu hát:“Ta lần mò leo mãi không qua được vách sầuTa tìm một tiếng yêu thấy toàn là sầu đau”…không chỉ là lời than thở, mà là sự thật về…

  • Uống Trà: Khi Sáu Căn Rủ Nhau Dẫn Lối

    Có những buổi trà như một khúc nhạc trầm:không gian tĩnh mịch, hương trà thoảng nhẹ, bàn tay pha khéo léo, nụ cười êm ả của người đối diện.Chúng ta ngồi đó, tưởng mình đã chạm vào tĩnh lặng. Nhưng sâu trong từng khoảnh khắc, sáu cánh cửa giác quan vẫn khẽ mở ra, đón…

  • Cảm xúc: giữa hờ hững và tự tại

    Thoáng đầu, mình tưởng đó là một buổi sáng hờ hững – không có gì đặc biệt, không có gì rõ ràng. Nhưng rồi, khi ngồi yên và thở, mình nhận ra:Mây trôi không hờ hững – mây chỉ không bám víu.Không níu giữ hình dạng, không chống lại gió, không chọn hướng đi.Và chính…

  • Khoảng cách giữa Thiện và Bất Thiện

    Giữa thiện, bất thiện  có một dòng thở nhẹ  chưa kịp gọi tên  Có khoảng cách không? Người ta thường nghĩ:Thiện là ánh sáng. Bất thiện là bóng tối.Thiện là cứu độ. Bất thiện là đọa đầy.Thiện là gần Phật. Bất thiện là xa Ngài. Nhưng nếu nhìn bằng con mắt tỉnh thức,ta sẽ thấy:Thiện…

  • Trễ không phải để vội

    Sáng nay, mình lại trễ.Trễ giờ thức dậy. Trễ với kế hoạch. Trễ với những gì mình đã định sẵn từ hôm qua.Và như một phản xạ quen thuộc, tâm trí lập tức bật lên:“Nhanh lên! Phải bù lại! Không được chậm nữa!” Haiku 1Trễ một nhịp thôilòng đã cuống cuồng chạychưa kịp thở sâu________________________________________…

  • Hôm nay dậy muộn

    Sáng nay mình dậy muộn.Không phải vì lười, mà vì đêm qua trằn trọc mãi không ngủ được.Có lẽ do hôm qua làm việc quá khuya. Có lẽ do tâm trí cứ quay vòng với những suy nghĩ chưa kịp gác lại.Dậy muộn, người mỏi. Tâm trạng cũng không tốt. Haiku 1Đồng hồ trễ nhịpgiấc…

  • Nhật ký cảm xúc: Vũng nước trên đường sáng nay

    Haiku mở:Vũng nước nhỏ nằm giữa con đường ướt sớm — trời soi thật gần.Sáng nay, trên đường vẫn còn đọng lại vài vũng nước sau cơn mưa khuya. Người đi vội vàng tránh bước nhầm. Tôi cũng toan né vội đi, nhưng rồi ánh nắng sớm phản chiếu nhẹ trên mặt nước khiến tôi…

  • Có những Đêm quá dài

    Có những đêm, đồng hồ như ngừng trôi. Mọi người đã ngủ. Phố đã lặng. Nhưng tôi vẫn thức – không phải vì lo âu, mà vì lòng chưa muốn khép lại. Không có gì đặc biệt xảy ra, chỉ là một đêm quá dài. Và tôi chọn lặng yên, không làm gì cả. Chỉ…