Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- TÓM TẮT HÀNH TRÌNH “ĐI TÌM CHIẾC BÈ ẤY”
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Không Sinh Không Diệt – Cái thấy vượt khỏi thời gian
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Hai – Khi người quan sát và sự sống là một
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu : Sự Sống Không Người Nghĩ – Khi suy nghĩ không còn là trung tâm
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Vô Ngã Trong Cái Thấy – Khi Trung Quán gặp Krishnamurti
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: vết nứt tâm hồn
“Vết nứt trong lòng người không nhất thiết là hồi kết. Nếu ta nhìn kỹ, đó có thể là điểm khởi đầu của một đại dương nội tại—nơi kết nối sâu sắc nhất giữa ta và ‘nguồn cội tâm linh’, vượt qua mọi phân cách.”
-

Không có tham vọng phổ quát hoá những gì vừa chia sẻ. Đây chỉ là cái nhìn riêng—từ một tâm thức đang học cách lắng nghe chính mình. Nếu nó đúng, thì chỉ đơn giản là một phương pháp đang được thực hành, không phải chân lý tuyệt đối, cũng không phải “giải pháp cho…
-

Số lượng người trẻ mắc rối loạn phổ tự kỷ đang tăng lên rõ rệt trên toàn thế giới, và Việt Nam cũng không nằm ngoài xu hướng ấy. Ở đây chúng ta không làm công việc của các nhà khoa học, Nhưng có lẽ điều cần thiết hơn là chúng ta hãy nghiêng vai…
-

Có những vùng tâm lý mà ta luôn né tránh—nỗi sợ, sự hổ thẹn, ý nghĩ tiêu cực. Ta không nói ra, không nhận diện, không dám nhìn sâu. Và thế là bóng tối ấy cứ lớn lên trong im lặng, trở thành vết nứt âm thầm trong cuộc sống.Haikuánh đèn rực sángnhưng bên trong…
-

Con người không sống chỉ bằng cơm áo. Ta sống bằng ước mơ, bằng hy vọng. Nhưng đôi khi, chính giấc mơ ấy lại trở thành lời phán xử ngầm—nơi ta không được phép “bình thường”, không được phép yếu đuối, không được phép sai.Haikugiấc mơ quá đẹpkhông có chỗ cho tagiữa ngày rất thậtKỳ…
-

Có những người đã “đạt được” mọi thứ: danh vọng, tình yêu, kiến thức… nhưng lại thấy trống rỗng. Không phải vì thiếu thốn, mà vì mất kết nối với ý nghĩa tồn tại. Trống rỗng là tiếng vang của những vết nứt chưa được gọi tên.Haikunhà đầy vật dụngnhưng lòng chẳng có aiim như…
-

Ta lớn lên với những hình mẫu được khắc lên từng trang sách, hình ảnh, giáo dục truyền thông,..: phải thành công, phải tốt, phải đạt được điều gì đó thật to lớn. Và rồi, ta bắt đầu dính mắc với chính lý tưởng ấy. Lý tưởng không còn là định hướng, mà trở thành…
-

Để chữa lành những vết rạn từ so sánh, ganh tỵ hay tự phán xét, có một con đường tưởng chừng đơn giản nhưng lại nhiều người ngại bước vào: học thương chính mình trước.Haikucây tự rụng lávẫn biết cách vươn xanhta cũng vậy thôiTa thường dễ thương người khác hơn là chính mình. Ta…
-

Cuộc sống là dòng chảy bất tận của người này với người kia, và con mắt so sánh luôn đi trước trái tim cảm thông. Dù cố ý hay vô tình, người ta thường nhìn sang người khác với một câu hỏi trong đầu: “Tại sao họ có mà mình không?”Haikumắt nhìn người kháctim quên…
-

Có lẽ không có giọng nói nào ta nghe nhiều hơn chính giọng nói bên trong mình. Nhưng cũng chính giọng nói ấy, đôi khi lại là kẻ khắt khe nhất, liên tục nhắc nhở ta về những lỗi lầm, những thiếu sót, những điều “đáng ra” phải làm tốt hơn.Haikugương soi lặng lẽchẳng phản…
-

Giữa những lớp rạn vỡ của sự mất kết nối, có một liệu pháp đơn giản nhưng thường bị bỏ quên: đối thoại trên tinh thần biết lắng nghe, chấp nhận sự khác biệt. Không phải là tranh luận để thắng thua, không phải là chia sẻ để được khen ngợi. Mà là đối thoại…