Cọ Rửa Bồn Cầu – Chuyện Nhỏ Nhưng Không Nhỏ
Tuần rồi tôi nổi hứng mua chai xịt vệ sinh bồn cầu loại “mạnh nhất vũ trụ” theo quảng cáo. Bình thường việc này là của vợ tôi, đến mức tôi không nhớ lần cuối mình chạm vào cái bàn chải bồn cầu là năm nào. Nhưng hôm qua, vì muốn thử hàng mới, tôi quyết định “xuống tay”.
Đang lúi húi chà chà xịt xịt, tôi phát hiện ra hai điều:
1. Chai xịt mới đúng là mạnh thật.
2. Kỹ năng vệ sinh của tôi yếu thật.
Có những vết bẩn lâu năm nhìn mà muốn khóc. Tôi vừa chà vừa tự hỏi: “Ủa, sao hồi đó mình sống vô tư dữ vậy ta?”
1. Nhớ lại thời mẹ tôi là ‘nữ anh hùng bồn cầu’ của đại gia đình
Ngày xưa nhà đông như quân Nguyên, hơn chục người, mà chỉ có một cái bồn cầu. Và chỉ có một người duy nhất chịu trách nhiệm cọ rửa: mẹ tôi.
Hồi đó tôi còn nhỏ, chỉ lớn hơn đúng một đứa em gái, nên nghiễm nhiên xem việc vệ sinh bồn cầu là chuyện “của người lớn”. Mẹ hay mắng: “Vô tư vô lự, tiểu thần tiên!” — và đúng là tôi sống như thần tiên thật, chẳng biết dưới trần gian có những nỗi khổ mang tên “mùi hôi nhà vệ sinh”.
Giờ nghĩ lại, tôi tự hỏi:
Không biết tâm trạng mẹ lúc bắt đầu cọ bồn cầu là gì?
Chắc hiếm khi vui.
Còn lại chắc là:
• bực bội,
• mệt mỏi,
• chán đời,
• và đặc biệt là ghét cái mùi thuốc lá của ba tôi để lại.
Nhưng sau mỗi lần mẹ cọ rửa xong, cả nhà lại được hưởng một nhà vệ sinh sạch sẽ thơm tho, còn mẹ thì… chắc hết giận phần nào.
2. Rồi nhìn lại vợ mình – người đang đóng vai “mẹ tôi phiên bản 2.0”
Trong nhà tôi bây giờ, vợ tôi là người tiếp quản chức danh “nữ anh hùng bồn cầu”.
Cũng may:
• nhà ít người,
• nước sạch đầy đủ,
• chồng không hút thuốc,
• bồn cầu không hay nghẹt.
Nhưng cảm xúc thì chắc không khác gì mẹ tôi ngày xưa.
Có khi đang bực chuyện gì đó, cô ấy đi cọ bồn cầu một hồi… rồi bình tĩnh lại.
Còn tôi thì vẫn vô tư như hồi nhỏ, đôi khi quên mất rằng cái sạch mình đang hưởng là từ công sức của ai.
3. Bồn cầu và tâm hồn – hóa ra giống nhau bất ngờ
Đang chà bồn cầu, tôi chợt nghĩ:
Trong tâm mình mỗi ngày cũng tích tụ đầy “vết bẩn” y như vậy.
• bực mình,
• khó chịu,
• hiểu lầm,
• kỳ vọng không được đáp ứng,
• những câu nói vô tình làm người khác tổn thương.
Nếu không chịu “vệ sinh” thường xuyên, chúng sẽ đóng cặn, bám chặt, càng ngày càng khó xử lý.
Và khi ta “vệ sinh nội tâm”, ta có thật sự làm sạch không?
Hay ta chỉ đổ lỗi cho người khác, giống như đổ hết tội cho cái bồn cầu, trong khi chính mình cũng góp phần làm nó dơ?
4. Khi bồn cầu quá dơ – và khi tâm quá đầy
Bồn cầu quá dơ thì phải dùng chất tẩy mạnh, phải xả nhiều nước.
Tốn tiền, tốn nước, tốn công, tốn sức.
Tâm hồn cũng vậy.
Khi ta để tâm mình quá đầy phiền não, ta bắt đầu đi tìm nơi “chữa lành”:
• rừng,
• biển,
• núi,
• thác nước,
• resort “thiền – detox – tĩnh tâm”.
Nhưng rồi chính con người lại làm những nơi ấy trở nên đông đúc, bị khai thác, bị xâm phạm.
Đi chữa lành cho mình nhưng lại làm “tổn thương” thiên nhiên.
Nghe hơi buồn cười nhưng đúng là vậy.
5. Kết lại – chuyện bồn cầu không hề nhỏ
Một lần cọ rửa bồn cầu đã cho tôi:
• một vé quay về tuổi thơ,
• một bài học về sự hy sinh của mẹ,
• một cái nhìn mới về vợ,
• và một triết lý nhẹ nhàng về việc “vệ sinh tâm hồn”.
Nếu ai cũng chịu dọn dẹp tâm mình thường xuyên, nhẹ nhàng, không đợi đến lúc quá dơ mới xử lý, thì cuộc sống sẽ dễ thở hơn nhiều.
Và những người thân quanh ta — mẹ, vợ , chồng, con, anh em , bạn — cũng sẽ bớt đi những lần phải âm thầm cọ rửa cả bồn cầu lẫn những nỗi buồn không tên.
( sáng thứ bảy 18/4/2026)

Bình luận về bài viết này