Sáng nay, một thoáng lo lắng xuất hiện, chợt nhận ra:
không phải sợ hãi làm mình đau,
mà là người sợ hãi.
Sợ hãi chỉ là một chuyển động.
Người sợ hãi là ký ức đang bám vào chuyển động ấy.
Và mình nhớ đến câu nói của Krishnamurti:
“Khi người sợ hãi không còn, sợ hãi tự tan.”
1. Sợ hãi là năng lượng, người sợ hãi là ký ức
Sợ hãi đến từ:
- một hình ảnh
- một ký ức
- một dự phóng tương lai
Nhưng người sợ hãi là:
- “tôi”
- “của tôi”
- “tôi sẽ ra sao”
Chính người sợ hãi làm sợ hãi trở nên nặng nề.
2. Khi nhìn trực tiếp, sợ hãi chỉ là một cảm giác
Không phải kẻ thù.
Không phải bóng tối.
Không phải điều cần chống lại.
Chỉ là:
- nhịp tim nhanh
- hơi thở gấp
- một làn sóng năng lượng
Nếu nhìn mà không người nhìn,
sợ hãi trở nên trong suốt.
3. Khi không có người sợ hãi, sợ hãi tự tan
Không phải do nỗ lực.
Không phải do đối trị.
Không phải do kỹ thuật.
Sợ hãi tan khi:
- không bị đặt tên
- không bị diễn giải
- không bị chống lại
- không bị sở hữu
Khi người sợ hãi lặng xuống,
chỉ còn năng lượng thuần khiết.

Bình luận về bài viết này