Một dòng thở nhẹ – Nhật ký Thiền
Từng chữ là một bước chân Chánh niệm
recent posts
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Không Đến Không Đi – Sự sống như dòng chảy vô ngại
- TÓM TẮT HÀNH TRÌNH “ĐI TÌM CHIẾC BÈ ẤY”
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Không Sinh Không Diệt – Cái thấy vượt khỏi thời gian
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu: Sự Sống Không Hai – Khi người quan sát và sự sống là một
- Nhật ký dưới ánh sáng của Jiddu : Sự Sống Không Người Nghĩ – Khi suy nghĩ không còn là trung tâm
about
Một dòng thở nhẹ – Nhật ký thiền
Từng chữ là bước chân chánh niệm
Chào bạn, người vừa dừng lại trong một khoảnh khắc đủ chậm để lắng nghe hơi thở mình.
Đây là nơi tôi lưu giữ những mảnh tĩnh lặng giữa đời thường — bằng thơ haiku, bằng hơi thở, bằng những bước chân thong dong trên con đường thiền tập. Không cần dài, không cần ồn, mỗi bài viết ở đây chỉ là một dòng gió thoảng, một giọt mưa chạm lá, một bóng trăng khuyết in trên mặt đất – đủ để lòng dịu lại.
Tôi không phải thi sĩ, cũng chẳng là một hành giả thuần thục — tôi chỉ đang tập tễnh làm bạn với im lặng, với từng hơi thở, từng chữ. Có bài thơ chưa tròn, có ngày thiền chưa sâu — nhưng tất cả đều là thật, là phần tôi cần đi qua.
Bạn sẽ bắt gặp ở đây:
- Những bài haiku thiền — ngắn gọn mà sâu, nhẹ nhưng thấm.
- Những cảm nhận về hơi thở, tâm, thân, được viết lại như một nhật ký tự soi sáng mỗi ngày.
- Những hình ảnh tối giản, thủy mặc — như một khoảng trống cần thiết để bài thơ “thở”.
Tôi không viết để lý giải, cũng không để dạy ai điều gì. Tôi chỉ muốn chạm vào sự có mặt, bằng chữ — như thể thở bằng bút.
Cảm ơn bạn đã ghé. Nếu có thể, hãy ngồi lại một chút, đọc chậm một bài thơ — biết đâu bạn sẽ nghe được tiếng mình đang khẽ khàng gọi bạn từ bên trong.
Chuyên mục: Haiku Weekdays
Trong những ngày làm việc với bao buồn vui và cả sự căng thẳng mõi mệt, không cần chờ đợi đến cuối tuần chúng ta mới ngơi nghỉ, thư giãn. Chúng ta hoàn toàn có cơ hội tự thưởng cho mình những cơ hội nhỏ thôi, nhưng vô cùng quý báu- đó là hãy trở về với Hợi thở của chính mình, và một không gian tĩnh lặng chi riêng mình dù chỉ vài hơi thở. Haiku Week days cũng tự ho mình và cho bạn một góc nhỏ tinh tại như vậy, mời bạn ghé qua.
-
Chiếc áo màu hoa cà cũ bạc màu Sáng nay, Tôi tìm thấy chiếc áo cũ của mẹ – màu hoa cà đã bạc, vải mỏng đi nhiều chỗ. Mẹ chỉ mặc nó vào những dịp đặc biệt: đi chùa, đi họp phụ huynh, hay những lần dắt tôi đến trường. Tôi nhớ rõ buổi…
-

Giữa dòng đời hối hả, có những âm thanh bé nhỏ dường như bị lãng quên. Đó là tiếng lá xào xạc dưới chân, tiếng gió thì thầm bên khung cửa, hay tiếng thở nhẹ trong không gian tĩnh lặng. Chuyên mục “Âm thanh nhỏ của đời sống” ra đời từ sự trân quý những…
-

(về sự trong trẻo sau biến động, về lặng yên và ánh sáng nội tâm)Có những điều chỉ hiện ra sau khi mọi thứ đã lắng xuống.Như mặt trăng—chỉ tỏ rạng khi mây tan và lòng người thôi gợn.Cơn mưa đêm qua đã dứt.Không còn tiếng rơi, không còn gió lùa, không còn những đợt…
-

Có những cơn mưa vừa rơi xuống đã khiến lòng mình ướt từ rất lâu rồi.Sáng nay, mưa bất chợt ghé qua.Không báo trước, không rầm rộ—chỉ là vài hạt rơi nhẹ trên mái tôn, đủ để tôi dừng tay, ngẩng lên và lặng đi một nhịp.Tôi không biết vì sao mưa lại khiến ký…
-

Sáng nay, bầu trời xám lại.Không mưa, không nắng – chỉ là một khoảng mây dày phủ kín phương đông, che đi ánh sáng thường ngày. Không khí như chùng xuống, và lòng mình cũng vậy – có chút nặng nề, không rõ vì đâu.Haiku 1Mây phủ phương đôngánh sáng chưa kịp tớilòng chùng theo…
-

Lời mởCó những buổi sớm không cần vội vàng.Chỉ cần đi – không tới đâu cả – bằng đôi chân thảnh thơi, bằng tiếng lá lạo xạo rất nhẹ dưới gót. Mời bạn cùng bước bằng chánh niệm – bằng thơ. — Thiền hành —Bước trên sỏi nhỏ Thinh lặng không về trễ Tôi gặp…
-

Mở đầu — Khẽ thở:Có những ngày, lòng mình phủ bụi.Không rõ vì sao – chỉ là mỏi.Mình không phủi mạnh.Chỉ nghiêng nghiêng… để gió bay đi.1. Không còn níu giữCả chiếc bình đã vỡcũng thôi cần tên.→ Buông khỏi ý niệm “phải lành mới đẹp”.2. Chiếc bình khâu lạiVết hàn không rực rỡ –chỉ…
-

Sáng nay, khi nhìn lại một bài viết cũ về Kintsugi, mình thấy lòng lặng đi một nhịp. Không chỉ vì nghệ thuật vá gốm bằng vàng quá đẹp — mà vì nó giống những gì ta vẫn làm với tâm mình, trong lặng lẽ. Không phải quên.Không phải che.Chỉ là rắc vàng lên —…
-

Vá – Lành – Trở lại Có những lúc không cần thay cái đã rách.Chỉ cần… khâu lại bằng thương.Rồi chờ một ngày đủ nắng để nhìn mình khác đi Vá Khâu lại vết áo: chỉ nhỏ run đầu ngón – thơm mùi xưa cũ. Lành Vết thương kín lại: nắng chiều nghiêng khe cửa…
-

Sáng nay, chuông thức vừa rung—mình mỉm cười.Không vì bắt đầu điều gì to tát,mà vì được sống thêm một nhịp. Mỗi haiku dưới đây, nhẹ như từng lát cắt gió trong ngày:🌞 Từ ánh sáng đầu sàn…🍞 Đến mùi bánh giữa bếp…🌤 Rồi bóng chiều len cửa…🌙 Và cái lặng lẽ soi mình trước…